top of page
Cover Form_UP Exhibition.jpg

TOP 63

1-5

Huỳnh Nguyễn Tuấn Bảo

10. Phạm Vân Khánh.png

Phạm Vân Khánh

Huỳnh Nguyễn Tuấn Bảo

     I hardly ever feel like there is anyone who understands me thoroughly because I am a strange, fragile and multicoloured person with many fears and insecurities. It may sound paranoid and melodramatic but I always feel a sense of loneliness running through my veins. It is not just a state of mind, but a lingering self-destructive inner disease and I find it really challenging to share my emotions because I am afraid of being judged and misunderstood. 
     Since I turned 20, I have experienced an intense quarter-life crisis. I have doubted my identity and self-worth. There have been numerous questions rooting in my mind: “Who am I? What am I trying to do?”. Facing this crisis has helped me acknowledge my strengths and limitations, however, it also has led to an increase in anxiety and mood swing. 
     My emotional instability went out of hand in 2020. The year was filled with grief and loss, I blamed myself for taking other people for granted when they were still here. When Vietnam carried out quarantine and social distancing at the peak of the Covid 19 pandemic last year, I had to learn and work remotely, which, unfortunately, made my sense of solitude worse. Never had I felt so isolated and helpless. It was like being imprisoned in a maze of pessimism and gloominess. However, I chose to turn a blind eye to my own mental health problems. This poor emotion management took its toll on my health physically and mentally. My sleeping and eating patterns changed dramatically as I was undersleeping and undereating. I even got regular nose bleeds and panic attacks due to the overwhelming workload and stress. The worst part was that I had no one to confide in, and I did not want to ask for help because of my enormous ego and fear. Ironically, I did not trust my feelings either, I wondered if my issues were real or if it was just me making mountains out of molehills. I concealed my depression so perfectly that little did people around me, even my closest friends or my siblings know that my vitality was shattered in pain.  
     Some hopeless stress-relieving efforts I made included writing private wall posts on Facebook or painting depressing artworks did not help much. Despite being an art enthusiast and a cinephile, during the time of distress, I could hardly concentrate on painting or enjoying movies anymore. As the day went by, my self-doubt gradually butchered my enthusiasm and strangled my passions. I was completely broken down in both mind and body until that moment called “Epiphany”. 🍊

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


     I experienced an unforeseen and striking moment of self-realization when I came across a video named “How to practice emotional first aid” by Guy Winch on Youtube. Somehow, the YouTube algorithm got me. The video left a lasting impression on my pathetic brain. All of a sudden, I realized how cruel, irresponsible and illogical I was when dealing with my emotional disorder. After that, I spent time searching for some materials and articles concerning psychological health issues. The more I knew about mental health, the more surprised I got by how serious it could be and how many people out there were dealing with the same problems. 
     To cope with my struggle of mental illness, I started practising emotional hygiene by trying several therapeutic treatments including journaling, learning languages on a daily basis. Writing and decorating my journal have been integral activities of my regular routine to mitigate feelings of anxiety, and overwhelm. No matter how busy I am, I still manage to do them. I do not write and paint because I want to escape anymore but because I wish to build a colourful world where emotions and feelings are all worth-sharing and are valued in the right manner. I am learning to enjoy my own company while trying to be more open at the same time. I finally have summoned enough courage to talk about my issues with some friends and to build my sense of belonging. There is still much progress needed to be made, but I am proud that I am being stronger and more stable.
     The path of defining and healing myself is still full of obstacles and uncertainties but I refuse to give up. Every day is a battle for me. Taking part in the Moment of Development contest is also my act to fight back, to challenge my self-destructive behaviours and self-denying mindset. Today, I decided to silence my self-doubt and insecurities to step out of my comfort zone and open up about my concerns. I want to live like a painstaking gardener planting and nourishing the healthy seeds of positivity into my mind and rooting out the weeds of self-doubt and insecurities day after day.
     The process of self-searching and emotion-recovering requires time and a high level of determination and strength, but I know it is worthy. So, may you join this journey with me? 
🍊

NGƯỚC - MOD - PHAM VAN KHANH - Vân Khánh

Tống Quang Anh

Tống Quang Anh

9. Tống Quang Anh.png

Tống Quang Anh

     Một câu chuyện để kể về sự kiện thay đổi cuộc đời đối với mình là không đủ.
     Mình phát hiện bị u não từ cuối năm 2019. Bố mẹ và em gái ở bên chăm sóc cho mình suốt thời gian đó đến hiện tại. Sự mệt mỏi, đau đớn và thử thách sẽ chẳng ai hình dung rõ như bố mẹ.
     Trước đây gia đình mình ai cũng bận rộn với việc riêng. Bố mẹ đi làm, em gái và mình thì đi học. Căn bệnh đã lấy đi mục tiêu lúc đó của mình, nhưng thực sự dịp này khiến cả nhà gắn kết hơn rất nhiều. Đây cũng là cơ hội để cả nhà sống chậm lại và nhận ra điều gì quan trọng trong cuộc sống này.

 

 

 

 

 

 

 

 

     Tối ngày vào viện cấp cứu. Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ đau đầu như vậy. Vào bệnh viện bác sĩ trực chỉ định, kiểm tra gì, truyền thuốc gì vơ vẩn quanh mình. Sau chai thuốc giảm đau và giảm áp lực nội sọ, mình đã đỡ hơn. Đêm đó mình ngủ lơ mơ, tỉnh giấc thấy mẹ kê hai chiếc ghế nằm co quắp. Từ bé đến giờ, mình chưa báo đáp được mẹ điều gì. Trước khi bị bệnh mình có làm gia sư kiếm thêm, thi thoảng tặng được cho mẹ món quà nho nhỏ. Nhưng khi chứng kiến cảnh mẹ nằm trông tôi như vậy, tôi cảm giác mình chưa làm được gì.
Kế hoạch điều trị của mình gồm 3 phần: Phẫu thuật – Xạ trị - Hóa trị. Sáng ngày phẫu thuật, bố mẹ đi cùng xe lăn của tôi đến phòng gây mê nhưng đến hành lang thì hai người phải dừng lại. Mình là con trai lớn, tự lập từ bé, bố mẹ không quá bao bọc mình. Nhưng khi ấy, mình cảm thấy trở lại là đứa trẻ được bố mẹ chăm sóc.
Mình xạ trị 34 lần. Sáng nào bố cũng đưa mình vào viện xạ trị. Cả 34 lần. Thời gian ấy bố chỉ đến công ty - cách nhà 40 km vài buổi chiều, tối lại về để sáng đưa tôi đi. Bố bỏ bê công việc vì tôi. Trước đây bố và con trai lớn không nói với nhau nhiều, đôi khi mình quên đi sự yêu thương của bố dành cho mình. Sau khi hoàn thành lần xạ trị cuối cùng, bệnh nhân sẽ được đánh cồng khích lệ tinh thần chiên đấu với bệnh. Mình chưa bao giờ thấy bố mẹ háo hức như vậy khi mình đứng trước cái cồng.
     Một câu chuyện cuối cùng về em gái mình. Sau khi mổ, mình nằm phục hồi ở viện. Hầu hết tất cả các ngày, em mình tan học ở trường là vào viện chơi với mình. Bon bon tren con Cub 50 đi đi về về 20km bất chấp đường đông vào thăm anh. Có một lần, hắn bị trẹo chân, cả bố mẹ và tôi đều bảo hắn về nhà. Nhưng đúng giờ, hắn vẫn lù lù ở cửa phòng bệnh của tôi. Khi mẹ hỏi lý do, hắn chỉ tỉnh bơ:
     - Con thấy mọi người bảo con vào anh mới cười nên con vào.
     Lời kết, mình xin nhắn nhủ với các bạn trẻ rằng, dù có đam mê hay đang cố gắng vì điều gì, thì cũng đừng quên gia đình của mình. Với mình, trưởng thành nằm ở trong tư tưởng. Bản thân mình nhìn nhận được sự yêu thương xung quanh mình. Điều đó cần hoàn cảnh và thời gian để nhận ra.
     Năm 2020, mình đã lớn lên chút ít.

 

du thi - Quang Anh Tống.png

Phạm Thị Hương Thảo

Phạm Thị Hương Thảo

Phạm Thị Hương Thảo

26. Phạm Thị Hương Thảo.png.jpg

Phạm Thị Hương Thảo

     Thú thật khi viết những dòng này tôi còn mơ hồ về khái niệm “trưởng thành” lắm, bởi chính bản thân tôi cũng không biết mình đã chạm được vào cánh cửa “trưởng thành” chưa. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng có một cô bé dễ thương đã bước qua được ngưỡng cửa kia và bức tranh này tôi xin phép được dành tặng cho cô bé đó – người bạn thân yêu của tôi – Hồng. Ngày Hồng biết mình bị ung thư giai đoạn cuối, nó chả có buồn bã, ủ rũ, khóc lóc gì cả, chỉ có cười nhẹ một cái khi cầm tờ bệnh án trên tay mà thôi. Nó bảo: “Sống được đến bây giờ là tao thấy quá đủ rồi, tao đã được làm trẻ con có bố mẹ bao bọc, bảo vệ, được làm một cô sinh viên đại học với nhiều hoài bão và trở thành một bà cô già tuy ế nhưng tiền tự làm ra tiêu không xuể, hí hí. Vậy nên tao không xạ trị hay gì nữa đâu, tao sẽ đi chơi những gì tao muốn, ăn những thứ mình thích, mặc đồ thật đẹp và không bao giờ buồn hay khóc gì hết. Tao muốn thời gian cuối đời của mình chỉ toàn niềm vui mà thôi...”. Nói rồi Hồng làm vậy thật mặc cho bạn bè và gia đình khuyên đi điều trị. Đến cả bạn thân như tôi cũng không hiểu vì sao Hồng làm vậy

Ngước - Tôm Mỳ xảo xảo.png

bởi nó rất nhạy cảm thuộc kiểu người dễ bị chi phối bởi những chuyện xung quanh, hỏi thì nó chỉ đáp: “Khi nào mày trưởng thành rồi sẽ biết vì sao tao làm vậy?” Và rồi 6 tháng sau Hồng đã ra đi.

    

     Cả một năm sau đó, tôi sống trong sự giày vò, mệt mỏi, tôi muốn biết “trưởng thành” là gì mà bạn tôi đã trải qua, để rồi đi tới quyết định từ bỏ cơ hội níu kéo thêm sự sống của chính bản thân mình. Bỗng một ngày, tôi nhận được 1 lá thư được gửi đến cho Hồng (do tôi với Hồng sống chung một phòng trọ, nên địa chỉ liên lạc của nó cũng chính là địa chỉ của tôi luôn). Đó là một lá thư cảm ơn được viết bởi một bé trai 10 tuổi bị hở van tim nhưng gia đình không đủ điều kiện để phẫu thuật. Bé đã vô tình gặp Hồng đang ngồi khóc đây cầu thang bệnh viện, bé kể cho Hồng nghe về ước mơ sớm khỏi bệnh để trở thành phi hành gia, bay lên bầu trời rộng lớn kia hái một ngôi sao về làm đèn ngủ cho em gái. Với hi vọng, khát khao sống mãnh liệt của bé đã vực dậy tâm trạng và giúp Hồng đưa ra quyết định quan trọng của đời mình. Sau cuộc gặp gỡ đấy thì Hồng quyết tâm dùng hết số tiền tiết kiệm đáng lẽ ra phải dùng để xạ trị cho mình thì nó đã được dùng để chi trả toàn bộ chi phí chữa trị cho bé. Để mở ra một cánh cửa mới, cánh cửa ước mơ để bé có thêm cơ hội sống và thực hiện nhưng điều phi thường nhỏ bé. Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu vì sao bạn mình đã làm như vậy . Và “trưởng thành” mà Hồng nói tới không phải điều gì “đao to búa lớn” như tôi hay nghĩ. Đó chỉ là khoảnh khắc mà bản thân nhận ra rằng cuộc sống này đáng quý thế nào, dù mình chỉ có vài phút còn lại cuối đời thì cũng phải sống sao cho có giá trị. Cuộc sống vốn dĩ vô thường, không ai có thể đoán trước được, hơn thua, được mất xưa kia đã không còn quan trọng, chỉ cần khao khát, hi vọng sống trọn vẹn từng ngày thì từng phút giây trong cuộc đời mình sẽ ý nghĩa hơn bao giờ hết.

     Cảm ơn Hồng! Vì mày đã đã đến bên cuộc đời của tao. Nhờ mày, tao nhận ra cuộc đời vốn không được toàn vẹn như ý muốn, thế nhưng mọi khó khăn chỉ làm tao thêm vững vàng trong cuộc sống, mọi nỗi buồn chỉ làm niềm vui thêm òa vỡ, mọi đau khổ chỉ làm cuộc sống được trọn vẹn hơn… Và nhờ mày, tao đã có câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi “Trưởng thành là gì?”. Tao tin rằng giờ đây ở nơi đó mày đang nhìn tao và vỗ tay cười kèm câu “Amazing! Good job Thẻo ơi” đúng không nào?

     An yên nha bạn yêu của tôi.

Đặng Hoàng Diệp

Đặng Hoàng Diệp

Đặng Hoàng Diệp

17. Đặng Hoàng Diệp.jpg

Sẽ thật vui nếu có người có thể cùng cậu đi hết chuyến xe đó. Mặc dù vậy cũng đừng cảm thấy buồn bã quá lâu, hãy nhớ nói lời cảm ơn đối với những vị khách chỉ đi cùng cậu trong một khoảng thời gian trong cuộc đời. Hy vọng cậu sẽ tìm được phiên bản tốt nhất của bản thân mình và trở thành cậu ấy! "Thế giới sẽ vẫn vậy nếu cậu không thay đổi!"

Dạo này, con rất khác...

Nếu mẹ không hỏi con còn tiền không, con sẽ không nói ví con đã trống.
Nếu mẹ không hỏi hôm nay đi học thế nào, con sẽ chẳng kể chuyện.
Dù mẹ hỏi hôm nay có mệt không, con cũng không hề nói có.
Dù mẹ hỏi có muốn mua cái áo đó không, con cũng sẽ lắc đầu.

Con đã lo nghĩ cho kinh tế gia đình, con đã lo nghĩ cho sức khoẻ của mẹ.

Nhưng hình như, mẹ và con cũng dần dần xa nhau... 

Không còn những đêm tâm sự
Không còn những khúc khích cười
Cũng không còn những giọt nước mắt chia sẻ.
Mẹ chỉ thấy con thầm khóc những đêm mệt mỏi, chỉ thấy con gắng gượng cười trước mặt mẹ, chỉ thấy con thường xuyên nén tiếng thở dài. 

Mẹ cũng đã từng trải qua quãng thanh xuân ấy - khoảng thời gian của nhiệt huyết, của vội vã, của cả những trầm lắng và suy tư. Đó là lúc, cảm xúc của mẹ-tuổi-17 vô cùng hỗn loạn, giữa niềm vui và nỗi buồn. Khi ấy mẹ cũng dần dần trải nghiệm thế giới, dần dần hiểu được nỗi lo của người lớn, và cũng dần dần thấy lo lắng cho tương lai của chính mình.

 

Nhưng mẹ rất lo

Mẹ lo vì con vẫn chưa đủ dũng cảm nói ra. Mỗi lần mẹ khuyên con, con đều nói con không thích nghề đó, nhưng con không hề nói rằng ước mơ của con là gì. 

Năm ấy, bố mẹ đều biết rằng thời gian của bố còn rất ít, nhưng mẹ vẫn quyết định sinh thêm con. Mẹ một mình nuôi nấng hai đứa, chỉ mong sự bận bịu và tất bật sẽ khiến mẹ không cảm thấy trống rỗng và cô đơn nữa. Nhưng rồi anh con đã khiến mẹ rất mệt mỏi, và mẹ không còn đủ sức nếu như con cũng như vậy. 

Nhiều khi
Mẹ chỉ mong hai đứa bé lại,
Nỗi lo tiền bạc thì lớn thật đấy, nỗi lo cái ăn cái mặc đầy đủ cho hai đứa thì lớn thật đấy
Nhưng khi đó, cả hai đều là những đứa trẻ nghe lời, ngoan ngoãn, và không để mẹ phải lo lắng từng đêm. 
Mẹ thật ích kỉ nhỉ?

Cho tới một ngày

Con nhìn vào mắt mẹ, và nói rằng: "Con sẽ theo đuổi nghệ thuật. Con không muốn công việc kinh doanh hay bàn giấy. Con biết con sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Con không có thiên phú, nhưng con tin con có thể cố gắng và nỗ lực. Ngay cả bây giờ, từng ngày từng giờ con cũng đều cố gắng, con đã học và tìm hiểu rất nhiều thứ để biết được rốt cuộc con thích gì. Con chưa trưởng thành, nhưng con muốn quyết định cuộc đời của con, con muốn sống chết với ước mơ của con.

Mẹ có ủng hộ con không?"

Mẹ luôn ủng hộ con. Vì khi đó mẹ biết, con đã trưởng thành.

Nhưng con đừng nhầm lẫn, trưởng thành không phải là một mình gồng gánh tất cả. Đừng quên rằng bên cạnh con còn rất nhiều người luôn yêu thương, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ con. Vì vậy đừng lo lắng hay ngần ngại mà hãy vững tin và theo đuổi ước mơ của con nhé!

Mẹ yêu con.

Đặng Hoàng Diệp (Moment of Development)

Cao Ngọc Anh

Cao Ngọc Anh

Cao Ngọc Anh

45. Cao Ngọc Anh.png

Tick tock 10 giờ tối, tôi vừa tăng ca về

Lặng lẽ trên con phố, đông người, bụi khói xe

Bữa tối vội vàng ăn, gánh hàng nhỏ vỉa hè

Biết mình đã trưởng thành, khi thấy mình nhỏ bé

 

Từng vỗ ngực, cao đầu; nghĩ mình hoàn hảo nhất

Từng hiếu thắng, ngạo mạn; tỏ ra mình bất cần

Từng hờn dỗi, bông đùa; dựa dẫm vào vật chất

Đắm chìm vào quá khứ, không màng đến thực tại

Luôn nghĩ mình đặc biệt, không lo đến tương lai

Đặt bản thân trên hết, không cần phải thương ai

Huy chương treo kín tường, giấy khen cùng tuyên dương

Làm tôi không rõ đường, che mờ đi phương hướng

Từng giống như chú ếch, nhìn trời tưởng bằng vung

Đâu biết ở ngoài kia, là không gian rộng lớn

Rồi cũng đến một ngày, ếch tìm ra biển rộng

Thế giới bao la quá, còn ếch không biết gì

 

Mười mấy năm dần trôi, hắn có thêm gì không?

Hắn nói mình xui xẻo, không may và lận đận

Trách cuộc đời bạc vận, không phải mình giậm chân

Phẫn uất ngày ngày trôi, không ra lời giải đáp

Rồi hắn cũng nhận ra, chắc mình chỉ đến thế

Hi sinh cho ngạo nghễ, che khuất đi trí tuệ

Hắn biết không có gì, người ngoài nhìn cười chê

Ba má chỉ trích sao, hắn không tạo kỳ tích

Không hiểu sao cuộc đời giờ như màn bi kịch

Nhìn vạn vật xung quanh, với suy nghĩ giả dối

Nhưng hắn cũng biết hắn, đang tự lừa mình thôi

Đến lúc nhìn lại mình, và thật tâm sửa đổi

 

Thằng nhóc ấy lớn rồi, đã biết khiêm tốn rồi

Biết mình từng lạc lối, và giờ cần thay đổi

Biết nhắc bản thân ổn, những đêm rét đơn côi

Biết điều quan trọng nhất, không phải là cái tôi

Biết giấu kỹ suy nghĩ, mặc kẻ khác đang sĩ

Biết một mình gặm nhấm, lời tủi nhục bẽ bàng

Đắm vào dòng chảy xiết, với suy nghĩ nhẹ nhàng

Hiểu mình có cố gắng, chừng nào cũng chưa đủ

Vì còn bao người kia, thành công vẫn chưa ngủ

Thằng nhóc biết đến lúc, đem huy chương cất tủ

 

Từ bao giờ thằng nhóc, đã biết nói dối rồi

Ba má hỏi mần việc vất vả không thì trối

Trên Hà Nội vật lộn trong căn phòng chật chội

Đối diện với bóng tối tự gục đầu vào gối

Ít nhất hắn đã biết đứng lên sau gục ngã

Bây giờ trước mặt là thành phố đông người qua

Dòng người đi xen nhau, ồn ào và hối hả

Trước bao gã khổng lồ đang bước chân vội vã

Hắn tự thu nhỏ mình, để biết cần cố gắng

Chiến đấu âm thầm để thành công là tiếng nói

Tiến lên dần dần để tương lai là tiếng gọi

Không để cái mác ngoài biến thành sợi dây trói

 

Nên cứ là dòng sông, không nhận là biển cả

Cứ là mầm cây non, không so với rừng già

Cứ nhỏ bé vậy thôi, sẽ bớt đau khi ngã

Đôi khi sự phóng đại, không đáng để ngợi ca

Đôi khi nói nhỏ nhẹ, người ta lại lắng nghe

Vì sâu bên trong hắn ngẫm ra một điều rằng

Trưởng thành không phải to về bề ngoài thể xác

Mà là khi biết rõ, bản thân mình ở đâu

CNA - Anh Cao.png
6-10

Trần Phương Huyền

Trần Phương Huyền

Trần Phương Huyền

22. Trần Phương Huyền.png.jpg

Trần Phương Huyền

     Quả thực rất khó để định nghĩa được hai chữ "trưởng thành". Đó có thể là khi bạn qua sinh nhật thứ 18, cũng có thể là khi phong cách của bạn thay đổi trông người lớn hơn, hoặc cũng có thể là cách bạn giao tiếp và lịch sự đối diện với những người xung quanh mình... Nhưng với tôi, "trưởng thành" là khi ta có suy ngẫm về những quan sát trong cuộc sống, những con người xung quanh chúng ta mà bạn thấy và cảm nhận. Chuyến xe buýt 40 tôi thường đến trường đi qua khá nhiều bệnh viện, vì thế cũng không khó để gặp những con người bệnh tật, những người lớn tuổi cánh tay nổi vạch tụ máu do "chiến tích" của những lần khám bệnh. Và mỗi lần gặp họ là một lần tôi trầm ngâm. Tại sao con cái họ lại không đưa họ đến bệnh viện? Tại sao họ lại chỉ đến bệnh viện một mình? Tại sao làn da họ lại vàng đi nhiều như vậy?... Những câu hỏi lần lượt nảy ra trong đầu. Đương nhiên, tôi không có câu trả lời. Và đương nhiên, họ bước qua đời tôi một cách nhanh chóng vì chúng tôi xa lạ. Nhưng họ lại không biết rằng, hình ảnh của họ cứ vấn vương trong đầu tôi mãi không thôi.

 

 

 

 

 

   

     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nhưng bạn được phép động viên chính mình tạo dựng tương lai tốt đẹp. Giúp bố mẹ hưởng tuổi già thật an nhiên, là người đưa họ đi khám bệnh, luôn bên họ khi họ cần, luôn cố gắng vì họ, những con người tuyệt vời đã dành cả cuộc đời để nuôi nấng bạn, bạn sẽ là người hiện thực nó. Rồi sẽ đến một ngày, bạn được đền đáp bằng nụ cười và niềm hạnh phúc của những người bên bạn. Đó là "trưởng thành".

     Thật biết ơn những chuyến xe buýt và những con người kia, điều đã giúp tôi nhận ra, mình quả thực đã trưởng thành rồi.

     Hà Nội ngày nắng đẹp, 19 tháng 01 năm 2021.

92B61A73-968F-4FB4-92BA-0BF22EAB448C - T

     Tôi nghĩ đến họ, nghĩ đến tương lai, khi tôi lớn tuổi hơn, liệu bố mẹ tôi có bệnh tật gì không, liệu họ có phải tự mình đi đến bệnh viện khám bệnh hay không, liệu họ có thể khoẻ mạnh mà hưởng tuổi già, hưởng thành quả những lao động cuộc sống và công lao nuôi dưỡng tôi của họ không, và liệu tôi có thể toàn vẹn được chữ "hiếu" để chăm sóc cho họ về sau này không...

     Tôi đã từng nổi loạn và lớn tiếng, tôi hồ đồ và ích kỉ. Để rồi giờ đây, trên chiếc xe buýt số 40 này, tôi tự cảm nhận chính mình về cuộc sống, về những lần bồng bột và tự rơi giọt nước mắt chán ghét bản thân mình của quá khứ, cuộc sống thì ra là như vậy. Cuộc sống hạnh phúc là khi không chỉ nghĩ cho mình mà còn nghĩ cho người khác.

    Bạn đâu thể biết tương lai cuộc sống sẽ thế nào, bạn cũng không thể biết bản thân mình tiếp nữa sẽ ra sao,

Nguyễn Trung Thành

Nguyễn Trung Thành

Nguyễn Trung Thành

3. Nguyễn Trung Thành.png

Nguyễn Trung Thành

Sẽ thật vui nếu có người có thể cùng cậu đi hết chuyến xe đó. Mặc dù vậy cũng đừng cảm thấy buồn bã quá lâu, hãy nhớ nói lời cảm ơn đối với những vị khách chỉ đi cùng cậu trong một khoảng thời gian trong cuộc đời. Hy vọng cậu sẽ tìm được phiên bản tốt nhất của bản thân mình và trở thành cậu ấy! "Thế giới sẽ vẫn vậy nếu cậu không thay đổi!"

     Bức ảnh của mình thể hiện khoảnh khắc mình nhận ra, mình nên tự hào vì sự gay của mình, và để những giọt nước mắt của hạnh phúc và niềm vui cuốn trôi đi màu đen mà xã hội đã bôi lên tâm hồn mình suốt những ngày thơ ấu. 
     Thực ra lúc mình đọc chủ đề của cuộc thi, mình đã cười ấy.. mình thì có gì là đã trưởng thành nhỉ? Sự trẻ con, nghịch ngợm và hồn nhiên vẫn luôn được mọi người nhận xét là tỏa ra từ mình, bản chất 1 người thì không thể giấu. Mình vẫn giữ những sở thích từ thời còn rất trẻ, vẫn ăn kẹo, vẫn vẽ tranh, vẫn hát… và vẫn thích những gì xã hội cho là nữ tính….
     Lớn lên với mình là 1 hành trình “màu tím”. Xã hội quy định sâu trong những định kiến bất di bất dịch, rằng màu xanh là của con trai, và màu hồng là của con gái, cho nên “màu tím” của mình “stick out like a sore thumb” vậy. Mọi người có người nhìn chằm chằm vào nó, như 1 của lạ từ trên trời, có người xa lánh nó, coi nó như bệnh dịch, và nhiều hơn cả, là những người bắt nạt nó. “Thứ bê đê, thứ ái, thứ như mày có quyền gì làm lớp trưởng, thứ như mày thì có quyền gì bảo tao phải trật tự…” Màu tím ấy định nghĩa tất cả trải nghiệm của mình, miêu tả mọi hành động của mình. Một đứa con trai thích công chúa, thích Barbie, thích Winx, thích mọi màu sắc nhưng thích nhất là màu hồng, 1 thứ không nên tồn tại, 1 thứ phải thay đổi, 1 tâm hồn tím phải nhuộm lại thành xanh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


     Và tất cả những lời lẽ, những cái nhìn, những câu cảm thán của ba mẹ, thầy cô, bạn bè, anh chị em trong nhà bắt đầu nhuộm đen tâm hồn mình. Nó không làm tâm hồn mình xanh lại, chỉ tối đi, cho đến khi tất cả những gì mình làm hằng đêm, là khóc, là cố gắng cào cổ cấu xé bản thân để giọng trầm xuống, là tự tát mình mỗi khi tự thấy mình “nữ tính” trở lại. Một sự gồng mình gắng sức trong đau khổ, nhưng đúng là bản chất của con người không thể giấu, và những lời nhận xét vẫn đổ về: thằng bê đê.
     Khoảnh khắc trưởng thành của mình đến, khi mình được mở rộng tầm mắt, khi mình biết gay là 1 điều bình thường, và mình chấp nhận giới tính thật…Mình bỏ ngoài tai những lời nhận xét tầm thường của xã hội, mình băng lại những vết thương cả về tâm hồn và thể xác, mình sẵn sàng thể hiện 100% con người mình, tài năng của mình, giọng nói nhẹ nhàng, trong veo và nữ tính của mình, sẵn sàng đứng lên bật lại những gì sai trái, vì bây giờ mình không còn gì phải sợ nữa. Tất cả những năm tháng lớn lên đã làm mình chai lì với bắt nạt, và làm mình nhận ra nay khi đã trưởng thành, mình đã dũng cảm đến thế nào.
     Gửi Thành của quá khứ, hiện tại, và tương lai, Gay là 1 món quà, cho nên hãy tự hào mà nói rằng: mình gay mà!

20210307_194848 - Trung Thành Nguyễn.jpg

Nguyễn Thị Thanh

Nguyễn Thị Thanh

Nguyễn Thị Thanh

4. Nguyễn Thị Thanh.png

     Tôi nhớ Theodore Rosevelt từng nói: " Hãy tự tin bạn có thể làm được, như vậy là bạn đã vượt qua một nửa con đường rồi đấy". Và có lẽ, nguồn cảm hứng vô hình trong câu nói ấy đã truyền thêm sự tự tin giúp tôi hoàn thiện tác phẩm “Sức sống" lần này.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
      
     Lấy ý tưởng về sức sống mạnh mẽ của các loài động vật, cụ thể là những chú chim sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, thiếu thốn vẫn kiên cường giúp nhau tiếp tục sống và trưởng thành. Và dường như càng sống trong môi trường khắc nghiệt đó, sức sống của chúng càng trở nên mãnh liệt hơn, giúp chúng chắp cánh bay qua thực tại khó khăn, vươn tới bầu trời rộng lớn. 
     Những chú chim đã làm được điều tuyệt vời, bay đến nơi tốt đẹp, vậy, nên chăng chúng ta cũng có thể làm được điều tương tự? Tôi chợt nhớ về khoảng thời gian thi đại học căng thẳng của mình. Khi ấy, tôi còn là một con người khép kín, nhút nhát với thành tích học không mấy tự hào ngoài niềm yêu thích đặc biệt với bộ môn hội họa. Ngày đó, cuộc sống đã đặt cho tôi hai con đường chọn lựa, hoặc dừng lại việc học sau kì thi THPT, bắt đầu công việc làm ruộng, cấy lúa, trồng rau rồi kết hôn với chàng trai gần nhà nào đó mà cha mẹ tôi thấy an lòng; hoặc tôi sẽ nỗ lực 200% khả năng hiện tại để chạm tới cánh cổng trường Đại học, tiếp tục con đường tri thức sau này. Đã có lúc tôi nghĩ tới viễn cảnh sau này của bản thân rồi giật mình khi chỉ thấy một màu xám xịt, vật lộn trong cuộc sống nghèo khó, không có hiểu biết, không có tương lai nếu tôi đi theo lựa chọn đầu tiên. Không, tôi không muốn sống trong cuộc sống đó, tôi muốn được tiếp tục đi học bởi lẽ đó là con đường duy nhất để tôi thay đổi và hoàn thiện bản thân, giúp tôi được thỏa mãn niềm đam mê hội họa, sáng tạo không ngừng. Để đạt được mục tiêu đó, tôi đã học tập không ngừng nghỉ, luyện vẽ tới mức chai tay, phác họa, tỉ mỉ từng nét, từng nét… Và cuối cùng, sự nỗ lực của tôi đã không uổng phí, tôi đã vượt qua tất cả những khó khăn khi ấy để được đặt chân vào cánh cổng đại học mình mơ ước - Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Đây cũng là ngôi trường giúp tôi gặp gỡ được các thầy cô nhiệt tình, tâm huyết, những người bạn chân thành, giúp tôi được thỏa sức theo đuổi đam mê, được sống và cống hiến hết mình cho hội họa. Tôi vẫn nhớ một người thầy từng nói với mình: " Em đã bước 1 chân từ bùn đất dưới ruộng lên được trên bờ đã là thành công và thay đổi lớn với chính em, từ giờ em hãy bước tiếp đến nơi mà em muốn". 
     Và thật bất ngờ khi tôi vô tình biết chính câu chuyện về con đường học tập của mình đã gây tạo động lực không nhỏ cho những người xung quanh, giúp cho một bạn nhỏ có thêm động lực theo đuổi đam mê của mình khi đang đứng trước nhiều ngã rẽ. Chính điều đó đã giúp tôi thấy sự cố gắng của mình thật có ý nghĩa. Và biết đâu đó, vào một ngày đẹp trời, sẽ có người viết dài thêm những câu chuyện về sức sống mãnh liệt này…

IMG_8006 - Thanh Nguyen.jpg

   “Sức sống” được sáng tác trên chất liệu tổng hợp với kích thước 70x90 cm. Nhân vật chính trong tác phẩm là hình ảnh hai chú chim được khắc họa trong khung cảnh bãi đất cũ kĩ, bỏ hoang. Bãi đất này được tạo thành từ chất liệu tái chế như vải, giấy bìa, túi ni lông,… với kĩ thuật bồi tranh để tạo lớp và không gian gắn kết, tận dụng màu sắc và hình dáng của các chất liệu tìm được để sắp xếp tạo hình khối, đường nét và phủ thêm màu. Gam màu chính được sử dụng trong tranh là tông màu lạnh hơi trầm gợi cho người xem cảm xúc hiu quạnh và khắc nghiệt.

Nguyễn Thị Thúy Hằng

Nguyễn Thị Thúy Hằng

Nguyễn Thị Thúy Hằng

8. Nguyễn Thị Thúy Hằng.jpg

Nguyễn Thị Thúy Hằng

     Đối với tôi, trưởng thành là một quá trình... khó mà nói được, cái lúc tôi lớn lên nhất là khi nào, bới tôi chưa bao giờ ngồi ngẫm lại cho kĩ càng. Là khi tôi nhận kết quả Đại học đầu tiên? Hay là lần đầu tiên xa nhà, xa ba mẹ đến một thành phố mới, ở ký túc xá?... À, nhớ rồi! Có một ngày, cái ngày tôi không thể quên được, tôi chợt nhận ra mình phải thay đổi. Ngày đó, bố gọi điện tới bảo: ”Con ơi, mẹ bị ung thư rồi...”

     Tôi chẳng nhớ rõ mình đã buồn, đã lo lắng như thế nào; đến giờ vẫn khá lo dù mẹ tôi đã hồi phục sức khỏe. Còn cái khoảng thời gian cả một học kì I năm hai đó, tôi đã rất sợ. Cái lúc đó, tôi chợt nhớ có một cô bạn cùng lớp Đại học tôi mới kết bạn Facebook, chưa quen, mới mất ba mẹ của mình... Những lúc tôi đọc những dòng chữ trên trang cá nhân của cô bạn, tôi không thể cũng như không muốn hiểu cái nỗi đau ấy. Nhưng khi nhận được tin xấu của mẹ, tôi không kiềm chế được mà nhớ đến và cứ thế nỗi sợ như một bóng ma tràn đầy trong tôi. Tôi đã bỏ quên mẹ quá nhiều. Sau đó, tôi kiếm việc làm thêm đỡ đần cho ba mẹ - một quyết định tôi đã chần chờ mãi – hay có thể gọi đó là bước chân tôi bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn của mình. Tôi cũng gọi điện hỏi thăm mẹ hằng ngày, gọi điện hỏi thăm em gái tôi rồi nhắc nhau gọi mẹ, an ủi bố và động viên bố. Tôi cũng đã bắt đầu viết nhật ký để vơi đi nỗi bất an của mình... Cái vỏ bọc tôi tạo ra bấy lâu dần tan vỡ. Quãng thời gian khó khăn đó chầm chậm trôi qua tôi và gia đình tôi, như cơn bão nặng nề tới rồi cũng dần biến mất để lại bầu trời tươi đẹp cho chúng tôi. Tôi luôn gọi bản thân là Hoa trái mùa... Như bông hoa nở chậm, tự ti giữa chúng bạn đang đẹp đẽ, tươi tắn, nhưng rồi sẽ có lúc nó nở ra rạng rỡ và tự tin nhất. Tôi biết, bản thân khi đó và bây giờ vẫn chưa hoàn hảo, vẫn nhiều thiếu sót nhưng tôi cũng đã chọn đối mặt hơn là trốn chạy khỏi những vấn đề của mình.

          Em...

          Như hoa trái mùa

          Trong nắng

          Tìm màu tự do

          "Trách nhiệm"

          Tình cờ gõ cửa

          Em tôi

          Đã học được chưa?

     Tôi chọn kể câu chuyện này vì ngồi đây, ngẫm lại cả những tháng ngày trưởng thành đã qua, tôi không thể nào quên được khoảng thời gian khó khăn đó, dù là sau này. Thật may khi tôi có thể mỉm cười khi nhớ về, cùng với mẹ tôi, gia đình tôi. Cảm ơn các bạn đã đọc đến đây câu chuyện tôi chia sẻ!

a03058c49a8969d73098 - Bảy Nguyễn Văn.jp

Đỗ Phương Thảo

Đỗ Phương Thảo

27. Đỗ Phương Thảo-01.jpg

Đỗ Phương Thảo

     Mình tự hỏi khoảnh khắc ta trưởng thành là khi nào...
"Chú chim non đấu tranh thoát khỏi quả trứng. 
Quả trứng là thế giới. 
Ai muốn được sinh ra,
Trước hết, phải phá hủy một thế giới" - Demia - Hermann Hesse 
     Cách con người chúng ta trưởng thành có lẽ cũng giống loài vật có lông vũ ấy ở điều đó. 
    Khi mình từng là học sinh, mình rất thích giải Hình học, dù biết đáp án của sách giáo khoa rồi mà vẫn cố chứng minh câu Hình đó có thể giải theo hướng đi khác hay hơn, nhanh hơn. Chính vì thế mình thường đặt lăng kính nhìn nhận vào một góc chiếu riêng vì bản tính thích đi tìm cho mình một con đường đặc biệt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
     
     Đối với những chú chim khi trưởng thành chúng sẽ sinh tồn vì bản thân và vì nuôi dưỡng, bảo vệ những đứa con của chúng. Còn với con người, khi ta biết sống vì bản thân, vì bảo vệ cho những điều quý giá với ta trong cuộc đời, cho đức tin cao quý thì đó là khoảnh khắc trưởng thành đáng trân trọng nhất. 
     Đã nhiều lần mình cảm nhận khoảnh khắc lớn dần trong tư duy và suy nghĩ của bản thân.

     Mình cảm thấy trưởng thành hơn khi sự giúp đỡ bé nhỏ của mình làm cho cuộc đời thêm yêu. 
     Đó chỉ là khoảnh khắc đơn giản như lúc mình cầm tay một bà cụ đứng loay hoay ở ngã tư đường và nói "Bà ơi! Để cháu dắt bà qua nhé". Hay là lúc mình đưa những đồng tiền lẻ cuối cùng còn sót trong chiếc ví cũ, giúp một cô bạn học cùng trường Đại Học vì quên ví mà suýt lỡ chuyến xe buýt cuối ngày về nơi trọ. Hay cũng là lúc mình ủng hộ người dân vùng lũ vào những ngày hè tháng 7 âm lịch mưa rả rích. Năm thì mua biết bao là dưa hấu giúp bà con miền Trung ảnh hưởng vì lũ mà không bán được nông sản, năm lại gom góp quần áo, sách vở để gửi cho các em nhỏ vì lũ mà bị cuốn trôi hết sách vở, cuốn trôi cả những ước mơ nhỏ bé ngày ngày được cắp sách đến trường. Giúp đỡ nhiều thật nhiều nhưng mình lại chẳng vơi cạn điều gì mỗi khi "cho đi" như vậy cả mà còn nhận lại những bài học trưởng thành, nhận lại lời cảm ơn, nhận lại tình yêu thương.

     Mình cảm thấy trưởng thành hơn mỗi khi mình biết đồng cảm và an ủi, khi lắng nghe câu chuyện của những người xung quanh để thấu hiểu nhiều hơn là phán xét.
     Người nào cũng có một nỗi phiền muộn riêng, thế nên đôi lúc chúng ta chưa thể thấu hiểu lẫn nhau mà vô tình làm tổn thương nhau lúc nào chẳng hay vì sự thờ ơ và lãnh cảm. Con người ta muốn nghe điều gì hơn ngoài những câu nói an ủi những lúc phiền muộn. Điều tưởng chừng chẳng lớn lao như vậy nhưng có những người, ngay cả bản thân mình trước đây, không thể làm được cho những người mình thương yêu. Và mình đã học cách lắng nghe, an ủi nhiều hơn, học cách giữ một cái đầu lạnh và một trái tim ấm để cảm nhận người khác sâu sắc hơn. Dường như mình đã lớn hơn rất nhiều mỗi khi có những người nói rằng mình thực sự quan trọng đối với họ vì mình biết lắng nghe trái tim họ nói gì. 
     Không chỉ vậy, mình cảm thấy trưởng thành hơn khi mình biết vị tha.
    Không còn giữ suy nghĩ vô tư trẻ con nữa, mình biết nghĩ về gia đình và niềm hạnh phúc của ba mẹ nhiều hơn là bản thân. Khi nhận giấy báo đỗ Đại Học mà trong lòng mình khôn nguôi nỗi trăn trở về gánh nặng mình vô tình đè lên đôi vai hao gầy vì sương gió cuộc đời của ba mẹ. Mình đã đỗ vào một trường rất tốt, điều đáng lẽ ra khiến một cô bé sĩ tử ngày đêm ôn thi nhảy cẫng lên vì vui sướng khôn siết nhưng giờ đây lại làm mình suy nghĩ rất nhiều. Khi đó, mình đã tự hứa nhất định tương lai sẽ trở thành một người để gia đình có thể dựa dẫm và tin tưởng, nhất định những tình thương ba mẹ dành cho mình không uổng phí. Sự lăn tăn đó có lẽ đến giờ vẫn chưa vơi đi nhưng khi mình biết nghĩ về điều đó mình chợt thấy tâm hồn của mình chứa chan tình yêu và lòng vị tha lớn hơn bao giờ hết. Nhớ nhất là tháng lương đầu tiên nhận được từ việc đi dạy kèm tiếng Anh, mình vẫn nhớ đó là bốn trăm tám mươi ngàn chẵn, mình chẳng ngần ngại dành hết số tiền đó đưa cho mẹ chứ không màng nghĩ đến thứ gì mình thực sự muốn mua, muốn sở hữu. Thực ra, vài trăm ngàn đồng chẳng là một món tiền lớn thế nhưng điều đó thay điều muốn nói của mình với ba mẹ rằng “Con đã lớn và biết bản thân mình cần làm gì, mong muốn gì, ba mẹ hãy tin tưởng con”.
     Và từ góc nhìn riêng của một cô gái 18 tuổi, giống như đập vỡ lớp “vỏ trứng” bao bọc quanh mình suốt năm tháng non nớt trong suy nghĩ vậy, mình thực sự trưởng thành hơn khi biết nghĩ cho người khác, biết đặt tình cảm dành cho những người mình yêu thương lên trên cái tôi của bản thân và khi đủ khả năng để dành những điều tốt đẹp nhất cho chính mình những người yêu thương. Mình gọi đó là sự cho đi không toan tính chỉ để được nhận lại, là cho nhưng chan chứa tình yêu thương và lòng trắc ẩn.
     Bức ảnh này chính là một khoảnh khắc tựa vì sao hôm lấp lánh vụt qua cuộc đời mình, một ngày mình tựa mình bên hành lang tầng 3, chợt thấy khoảnh khắc sân trường mới yên bình làm sao. Bởi lẽ ngày hôm đó những điều mình làm đã khiến cuộc đời đáng để yêu hơn, mình giúp đỡ được thật nhiều người, và mình cũng lắng nghe được những lời cảm ơn thật nhiều nên mình chẳng chần chừ dùng chiếc điện thoại nhỏ lưu vội khoảnh khắc ấy. Mình tin rằng cuộc đời mình sẽ gặp thật nhiều vì sao hôm xinh đẹp giống khoảnh khắc này - khi mình cho đi, bởi lẽ như lời một cô giáo từng dạy mình đã nói mình có trái tim thật đẹp. Miễn là trái tim ấy còn thổn thức đập trong lồng ngực trẻ, mình sẽ sống hết mình để lan tỏa tình yêu thương, để sẵn sàng giúp đỡ mọi người và để trưởng thành hơn bản thân của ngày hôm qua.
     Còn bạn, bạn đã bước khỏi lớp vỏ trứng để sẵn sàng tạo nên những điều tốt đẹp điểm tô cho cuộc đời này hay chưa?

 

z2341175278740_e4fffdc95e8d22807b4ce7daa

   Bởi vậy, nếu đa số mọi người nghĩ rằng chúng ta chỉ có duy nhất một khoảnh khắc trưởng thành đó chính là "phá vỡ" vỏ trứng bao bọc của bản thân thì đối với mình "Khoảnh khắc ta trưởng thành" không đơn thuần chỉ là một thời điểm. Nó là chuỗi những sự việc xảy ra xuyên suốt trong quỹ thời gian tồn tại của con người mà có lẽ đôi ba áng văn xúc cảm cũng không thể cô đọng hết được. Khoảnh khắc ta trưởng thành vô ngần, bao la lắm. Giống như loài chim vậy, việc bước ra thế giới bên ngoài vỏ trứng có thể là cột mốc đáng tự hào của mỗi chú chim nhưng điều đó chưa thể khiến chú chim ấy hoàn toàn lớn về mặt tâm hồn và thể xác được. Sự trưởng thành của loài chim chỉ có thể được công nhận khi chúng trau dồi thật nhiều kỹ năng sinh tồn: bay, săn mồi, nuôi dưỡng con cái,... Điều đó sẽ mãi tiếp diễn cho đến ngày đôi cánh chim ngừng đập vì kiệt sức. Vì thế chúng ta đừng nghĩ khoảnh khắc trưởng thành là một điều gì đó quá lớn lao vì trưởng thành sẽ tiếp diễn trong cuộc đời của bạn từng ngày, từng giờ. Trưởng thành không chỉ là khi ta chạm mốc con số 18 tuổi, bản thân ta có thể trưởng thành bất cứ khi nào, chỉ cần là những khoảnh khắc ta đem lại giá trị ý nghĩa cho cuộc đời của ta và của mọi người. 

11-15

Dương Phương Anh

Dương Phương Anh

Dương Phương Anh

Dương Phương Anh.jpg

“Trưởng thành là giữa những bấp bênh của người lớn, ta vẫn giữ được đứa trẻ trong tim.”

     Trước giờ, mình cứ nghĩ nếu một ngày mình có thể trở nên hờ hững thờ ơ với những muộn phiền âu lo, lúc ấy chắc là vì mình đã trưởng thành rồi. Thực ra, không phải, hôm nay, khi chụp bức ảnh này (một bé nhỏ ngồi trên bập bênh cười toe toét), mình nhận ra, trưởng thành nên là sự hồn nhiên, nhìn thế giới bằng một trái tim ấm áp không toan tính. Trong tác phẩm Hoàng tử bé của nhà văn Antoine De Saint-Exupéry có câu: “Mọi người lớn, ban sơ, đều đã từng là những bé con, (nhưng ít người trong số đó ghi nhớ điều kia)”. Đã lâu rồi mình không nhớ, và chắc hẳn mọi người cũng thoáng quên rằng chúng ta đã từng là những đứa nhóc ngô nghê, vô lo vô nghĩ. Đã từng là những đứa nhóc làm rơi mất cái kẹo có thể dễ dàng khóc òa, nhưng khóc xong là hết. Đã từng là những đứa nhóc nhìn đời với con mắt hồn nhiên, không phán xét, không định kiến. Đã từng là những đứa nhóc thoải mái bày tỏ sự yêu ghét mà chẳng hề đắn đo làm ai mất lòng. Trước khi trở thành một người lớn, ai cũng từng là một đứa trẻ như vậy, mà vì rất nhiều lí do, qua thời gian, đã phải mang trong mình biết bao thương tổn, mỏi mệt và âu lo.

     Mình nhận thấy người ta hay ao ước sự trưởng thành để có thể già dặn được như thế, sâu sắc được như thế, và từng trải nhiều như thế. Để rồi, khi đã “lớn”, không biết bao lần ta thầm ước giá mà được “chết đi một lúc”, hay đôi lần phải trốn phố đi đâu đó, những mong có thể rũ bỏ những ồn ào, đua chen. Khi đã bước sang tuổi 22, mình lại càng ao ước tìm lại “đứa trẻ” trong mình. Người ta bảo con người để mà trưởng thành thì rất khó. Mình không cho là vậy. Vì suy cho cùng trước khi trưởng thành người ta phải là gì? Một đứa trẻ. Bởi vậy đối với mình, con người để mà sống như một đứa trẻ mới là rất khó. Sống như một đứa trẻ thì ngây ngô thật đấy (nói thẳng ra thì hơi “ngu” thật đấy), nhưng vì ngu nên về sau ngẫm lại mới có cái để mà cười. Cười vì những nhẹ dạ cả tin, cười vì những non nớt gặp sai lúc thương sai người, cười vì tiếc nuối những cảm xúc trong trẻo ngày nào. Người trưởng thành thì sao? Đôi khi muốn ngu còn chẳng có cơ hội. Nhiều khi chỉ còn cách là giả ngu để mà sống. Ở cái tuổi này, mình chênh vênh giữa việc lựa chọn phải trưởng thành hay tiếp tục giữ lại sự nhiệt thành không toan tính ngày thơ. Mình muốn sống là chính mình, sống đúng cảm xúc của mình, một con nhóc lúc nào cũng cười toe toét mặc kệ chuyện đời, buồn là khóc, khóc rồi ăn một bữa thật no nê để… thay vì đau tim, ta đau bụng. Ngày hôm nay, mình nhận ra rằng: Sau tất cả, Phanh vẫn chỉ là 1 đứa trẻ đi tìm chính mình. Mình biết rất rõ, thứ mình tìm kiếm không nằm ở những nơi xa tít tắp ngoài kia mà núp rất kĩ ở một góc thật khuất nào đó trong Phanh. Mình sẽ chẳng mảy may chán nản hay sốt ruột khi thấy những người khác trưởng thành nhanh hơn mình. Khi đã trải qua nhiều chuyện, đôi khi mình tự hỏi liệu có tốt khi biết quá nhiều về một thứ gì đó. Biết nhiều thì có lợi thật đấy, nhưng mà khổ. Người ta cứ bảo trải nghiệm nhiều thì sẽ vững chãi trước mọi khó khăn, nhưng đâu có thật là như vậy? Vì quá hiểu quy luật của cuộc đời nên mới dễ bị chạnh lòng và tổn thương. Chỉ khác rằng sự tổn thương ấy bị vùi lấp, không dễ gì để người khác phát hiện ra được. Chúng ta cứ ẩn giấu ở đó, cho nó mọc rễ rồi mốc meo. Những tổn thương cứ thế ăn mòn tinh thần của một người, dù cho người ngoài trông vào lại tưởng người ấy mạnh mẽ lắm. Bởi vậy suy cho cùng, trưởng thành không gì khác ngoài cách nói ngắn gọn của việc tăng tầm nỗi buồn lên cấp số nhân. Mình từng đọc được một câu “Sống dễ lắm. Cứ nhìn vào mắt trẻ con mà sống”. Dù muốn dù không, đứa trẻ nào rồi cũng sẽ thành người lớn. Đó là một sự thật hiển nhiên mà không ai có thể “cãi lại” tiến trình đó, ít nhất là đến lúc này. Có điều, bên trong chúng ta đã có sẵn một đứa trẻ. Nếu được thì Phanh sẽ sống như một đứa trẻ, và hành động như một người trưởng thành. Mình không còn là trẻ con nữa, nhưng thi thoảng sẽ tự cho phép bản thân gạt bớt sự trưởng thành và nhìn cuộc đời như cái nhìn của một đứa trẻ vô ưu. Trưởng thành không khiến cho mình quên đi đứa trẻ trong con người mình, chỉ là mình có thực sự muốn khơi dậy nó hay không. Sống trọn vẹn những khoảnh khắc trong hiện tại cũng là cách để sau này mình không phải hối hận về tuổi trẻ vội vàng trong quá khứ. Vì sau cùng, trưởng thành không phải là vấn đề gian khó, nhưng vừa trưởng thành vừa giữ được tâm hồn như một đứa trẻ mới là 1 thử thách. VÀ RỒI SAU CÙNG THÌ…. Mình tin là chẳng cần phải nhìn vào mắt trẻ con làm gì sất, cứ tiếp tục giữ lại và khơi dậy đúng lúc đứa trẻ trong Phanh thì mình vẫn có thể “sống dễ lắm”!!!

trưởng thành là khi giữa những bấp bênh

Trần Thị Thu Hiền

Trần Thị Thu Hiền

Trần Thị Thu Hiền